Hoàng chính là thủ phạm gây ra cái chết của cháu bé 6 tuổi khi làm theo trò chơi game bạo lực. Giờ đây, hai đứa trẻ, một đã nằm sâu dưới ba tấc đất, một lĩnh án tù, chỉ còn nỗi đau sẽ còn mãi với bố mẹ của cả nạn nhân và thủ phạm. Bi kịch này tất cả bắt nguồn từ game…

Vụ án đau lòng

Chiều ngày 7-6-2020, cháu Hồ Trần Văn Đ. (SN 2014) sang nhà rủ Hoàng đi bắt ve. Ban đầu ý định của Hoàng là đưa cháu bé đi chơi như thường ngày, tuy nhiên do ám ảnh từ những trò chơi game nên Hoàng đã nảy sinh ý định đưa cháu Đ. vào căn nhà hoang trong rừng để thực hiện lại các đoạn như trong game.

Trước khi đi, Hoàng chuẩn bị bánh kẹo, băng dính, găng tay, mặc áo khoác nắng cho cháu Đ. Khi cả hai lên khu vực nhà hoang trong rừng thuộc xã Lăng Thành, huyện Yên Thành, Nghệ An, Hoàng rủ cháu Đ. chơi trò bịt mắt đoán thức ăn nhưng thực chất là đang diễn lại các đoạn cảnh như trong game. Tuy nhiên, trong quá trình chơi, Hoàng dùng băng dính, găng tay, áo khoác nắng bịt kín mắt, mũi, miệng, đồng thời trói hai chân cháu Đ. đưa vào sâu trong rừng rồi ra về.

Hậu quả khôn lường của game bạo lực
Hiện trường nơi phát hiện cháu Đ. tử vong trong cánh rừng

19h cùng ngày, Hoàng hóa mình thành “thám tử” bắt đầu tiến hành cuộc phiêu lưu của mình trong điều kiện trời tối không có thiết bị chiếu sáng để tìm đường đến nơi cháu Đ. bị trói. Khi Hoàng tìm được đến cánh rừng thì phát hiện cháu bé đã rơi xuống bờ khe nên lập tức đưa lên. Nhưng khi hoàn thành được trò chơi mình tự nghĩ ra, Hoàng đã không mở tay, chân và cho cháu Đ. ăn uống mà Hoàng lại tiếp tục dùng dây leo trói xung quanh người rồi đi về nhà.

Cùng thời điểm trên, do không thấy con trai về nhà ăn cơm nên vợ chồng ông Hồ Văn Tụ và người dân đổ xô đi tìm. Thấy việc chẳng lành, gia đình đã thông báo cho chính quyền địa phương và lực lượng Công an, đồng thời đăng thông tin và ảnh chân dung con mình lên mạng xã hội để tìm kiếm.

Sau một ngày tìm kiếm không có tung tích gì, gia đình ông Tụ đã xin trích xuất camera của nhiều hộ dân gần đó thì phát hiện vào thời điểm chiều 7-6, Hoàng có chở cháu Đ.. Tuy nhiên, khi gia đình hỏi về việc Hoàng chở cháu Đ. trong đoạn clip thì  Hoàng luôn khẳng định không biết.

14h ngày 8-6, khi biết gia đình, làng xóm và chính quyền đang ráo riết đi tìm, Hoàng đã nhanh chóng mang bánh mỳ, xúc xích, sữa vào khu rừng nơi trói cháu Đ. thì phát hiện nạn nhân đã tử vong. Hoàng về nhà và im lặng cho tới khi Công an triệu tập lên để làm rõ nhiều nghi vấn liên quan tới cháu Đ. mất tích. Cho đến ngày 9-6, Đào Ngọc Hoàng mới thừa nhận hành vi phạm tội, đồng thời dẫn lực lượng chức năng đến hiện trường. Theo kết quả giám định thì nguyên nhân dẫn đến cái chết của cháu Đ. được xác định là ngạt đường hô hấp do bị bịt mũi, miệng và nghẹn cổ.

Hậu quả khôn lường của game bạo lực
Bị cáo Đào Ngọc Hoàng tại phiên tòa xét xử

Tại tòa, Hoàng khai nhận việc này xuất phát từ việc xem các clip và các trò chơi trên mạng xã hội nên làm theo. Với tội “Giết người”, Đào Ngọc Hoàng phải lĩnh án 15 năm tù. Về phần dân sự, tòa buộc bố mẹ bị cáo phải bồi thường cho gia đình bị hại gần 170 triệu đồng.

Nỗi đau người ở lại

Giữa đám đông đầu chít khăn tang đến tòa ngày hôm ấy có một người da đen, khuôn mặt khắc khổ luôn phải di chuyển bằng 2 chiếc nạng. Ông chính là bố của bị hại trong vụ án, tên Hồ Văn Tụ (58 tuổi). Đến tham gia phiên tòa với tư cách là người đại diện hợp pháp cho người bị hại, bản thân ông nhiều lần quỵ xuống khi nghe những lời khai của kẻ giết con trai mình vang lên. Mỗi câu nói, từng lời thoại khiến trái tim ông như ngàn nhát dao đâm sâu vào tim.

Là con trưởng trong dòng họ, bản thân ông Tụ luôn ao ước có một đứa con trai để “Nối dõi tông đường”. Tuy nhiên, do mắc bệnh về khớp và bệnh ung thư đại tràng càng khiến việc sinh con trở nên khó khăn hơn bao giờ hết. Được anh em họ hàng, bà con hàng xóm động viên nên ông đã tìm mọi cách chữa bệnh cũng như cố gắng sinh thêm đứa con trai để thỏa niềm mong ước.

Mãi đầu năm 2014, vợ chồng ông mới sinh được đứa con trai. Là con út trong gia đình có 3 chị em. Có đứa con nhỏ giúp không khí gia đình thêm vui vẻ, tinh thần ông Tụ phấn chấn hơn. Nhưng rồi, niềm vui đó kéo dài chưa được bao lâu thì ông Tụ phát hiện bị ung thư ở giai đoạn cuối.

Hậu quả khôn lường của game bạo lực
Phiên tòa kết thúc, ông Hồ Văn Tụ buồn bã ra khỏi phòng xử án

Việc chồng đau bệnh thường xuyên nên kinh tế của gia đình phụ thuộc vào một tay người vợ. Để có thể trang trải tiền thuốc men cho chồng và nuôi con ăn học, bà Hồ Thị Trí một mình lam lũ, làm thuê. Còn với riêng ông Tụ, bản thân vốn mang nhiều trọng bệnh nên từ ngày biết mình không còn sống được bao nhiêu nữa, ông vẫn luôn cố gắng phụ giúp vợ và chăm con mỗi lúc khỏe. Khi cơn bệnh chưa thuyên giảm thì gia đình ông lại nhận thêm cú sốc lớn hơn khi đứa con trai duy nhất bị người khác giết hại.

Trong suốt phiên tòa, ông Tụ như người vô hồn, cầm trên tay di ảnh con trai mà nước mắt ông không ngừng rơi. Phải rất tĩnh tâm, ông mới trả lời những câu hỏi của hội đồng xét xử cũng như đại diện Viện Kiểm sát. Kết thúc phiên tòa, ông Tụ như chết lặng nhìn kẻ giết con mình bị Công an áp giải về Trại tạm giam Công an tỉnh Nghệ An. Sự ra đi của con trai là nỗi đau vô tận mà không thể nào vơi đi, khi ở đâu đó trong cuộc sống hàng ngày, hình ảnh con trai cứ ùa về.

Còn đối với gia đình bố mẹ của bị cáo Đào Ngọc Hoàng, từ khi biết con mình là hung thủ trong vụ án, cuộc sống càng đảo lộn. Từ tình cảm thân thiết làng xóm bỗng dưng trở nên xa lánh. Hàng ngày, cháu Hồ Trần Văn Đ. thường xuyên qua và rủ Hoàng đi chơi, biết hai anh em chơi thân nên cũng coi như con cháu trong nhà. Thế nhưng, vì đam mê trong thế giới ảo của game mà Hoàng không còn là chính mình khi ra tay sát hại cháu Đ. Chị Hoàng Thị Minh, mẹ bị cáo bảo rằng: “Từ khi biết Hoàng làm chuyện tày đình, tôi cũng thường xuyên qua nhà vợ chồng anh Tụ hỏi thăm động viên. Biết là “con dại cái mang” nhưng với vợ chồng tôi cũng nhận một phần trách nhiệm về những việc làm sai trái của Hoàng. Giờ đây, cháu Đ. cũng không còn, thằng Hoàng lại vào tù nên vợ chồng tôi cũng không biết nói gì hơn ngoài lời xin lỗi đến gia đình chú Tụ”.

Hệ lụy khôn lường

Căn bệnh nghiện game không mới, thậm chí đã trở thành một vấn nạn trong giới thanh thiếu niên hàng chục năm nay, nhất là với học sinh, sinh viên. Ngoài những ảnh hưởng nói trên, trẻ nghiện game luôn tìm mọi cách thoát li khỏi các hoạt động xã hội, lười vận động, thậm chí không giao tiếp với mọi người. Chưa kể việc ngồi chơi game trong thời gian quá dài rất gây ra các triệu chứng khô mắt, đỏ mắt, đau lưng, đau tay, đau cổ do ngồi quá lâu ở một tư thế.

Nói về bệnh lý nghiện, BS.CK1 Nguyễn Cảnh Hùng –  Phó Giám đốc Bệnh viện Tâm thần tỉnh Nghệ An cho biết: “Có 2 loại là nghiện vật chất và nghiện phi vật chất. Nghiện vật chất như nghiện ma túy, nghiện rượu, thuốc lá… nghiện phi vật chất như nghiện cờ bạc, nghiện game. Cơ chế của nghiện phi vật chất là thông qua “con đường khen thưởng dopamine reward pathway”. Tức là khi thắng 1 game thì não sẽ tiết ra chất dopamine gây sảng khoái, hưng phấn và người nghiện game có xu hướng tìm lại cảm giác này. Cũng theo ông Hùng, để điều trị nghiện game cho trẻ chính là về liệu pháp tâm lý, từ gia đình đến xã hội. Về thuốc có thể dùng hóa dược để hỗ trợ nếu có triệu chứng như nghiện ma túy hay có triệu chứng giống như giai đoạn lo âu trầm cảm”.

Hậu quả khôn lường của game bạo lực
Những trò chơi game mang tính bạo lực đang ngày càng phổ biến

Để cai nghiện game cũng không phải là quá khó, theo lý giải của Cô Hoàng Thị Trang, giáo viên tâm lý Trường Đại học Vinh  cho biết “Để trẻ không sa đà vào các trò chơi của game, cha mẹ, người thân cần quan tâm đến trẻ. Cần tạo cho trẻ có sân chơi lành mạnh, hướng đến học tập hoặc giải trí vui chơi lành mạnh, tạo sự gần gũi, thông cảm, chia sẻ, nhất là trẻ lứa tuổi vị thành niên khi tâm, sinh lý đang phát triển hay thể hiện cái tôi của mình. Ngoài ra, cần quản lý giờ giấc vui chơi với thời gian học hành, làm sao vừa giám sát vừa tạo môi trường thoải mái cho con phát triển”. Đặc biệt cho con tham gia các câu lạc bộ mang tính giải trí như bóng đá, võ thuật, bơi lội… nhằm giúp trẻ có môi trường lành mạnh.

Tất nhiên, để ngăn chặn những hệ lụy từ các trò chơi mang tính bạo lực trong game thì rất cần sự vào cuộc của các cơ quan chức năng, chính quyền địa phương và từng gia đình.

Bảo Linh

Share.

Leave A Reply